[Truyện dài] Bán duyên – Chương 32: Bàn cờ

Chương 32: Bàn cờ

Ve vẻ vè ve

Ai có từng nghe

Câu chuyện thiếu nữ

Bởi mớ duyên sai

Mà lầm mà lạc

Mà rơi mà rạc

Đánh bạc cùng ma

Hát ca cùng quỷ

Mà lụy mà thương

Mà vương tơ rách

Lại trách ông trời

Đặt người lầm lối

Nào biết lôi thôi

Hóa ra vận mệnh…

—o.0.o—

Read More »

Bán duyên – Chương 31: Vạn năm sầu

Chương 31: Vạn năm sầu

Đàn kia ai gảy mà nghe

Sáo kia ai thổi mà che tiếng lòng

Tình ai như mớ bòng bong

Tình ai chan chứa trong lòng chẳng than

Có một câu mà chao đi chao lại, đến khi mắt nhắm miệng cười nơi chín suối mà vẫn không dám thốt nên. Ngày đó, địa ngục lại đón chào thêm oán khí. Hắc bạch vô thường lúc đem oán khí này về còn điểm một dòng đỏ chót trong sổ công vụ của mình “Chưa quên được oán hận!”.

Read More »

Bán duyên – Chương 29: Ai lừa ai?

Chương 29: Ai lừa ai?

Miễu Phiên chờ đợi đến lúc nhúng được tấm da dê cũng là khi trăng đã tròn vành vạnh trên tầng lá. Con bé vội vàng nhúng mảnh da xuống thau nước mà ban nãy cướp được của lão lý trưởng trong làng.

Nó phải dọa người ta bằng cách bê nguyên cái thau mà đập ụp vào mặt lão, lão mới biết là có hồn ma đang dọa. Người đâu mà đần độn thế không biết nữa.

Read More »

[Oneshot – Hoàn] Hoa của nước – Đạm Tiên Prequel

Tiễn người một khúc cầm ca
Mãn nguyệt năm ấy những hoa cùng người
Trăng rơi động một nét cười
Người đi vẳng khúc “nguyệt quyên” cổ cầm

Tháng năm như gió lùa qua tóc, quằn quại, rối tung.
Thời thế như cát bụi dặm trường, vó ngựa xông pha giẫm nát.

Anh hùng như trăng treo sau mây, mù mờ giữa ngậm ngùi nhân thế.
Mỹ nhân như rượu ngon trong chén, trong vắt mà cay.

Một tiếng đàn xua một lần lang bạt, đổi lấy một tiếng cười gượng ép từ anh hùng cũng là cố nhân. Thanh lâu mỹ nữ đệ nhất giữa thời loạn ấy giống như một vết son hoen ố trong trí nhớ của Đạm Tiên.

Read More »