Mạn Châu Sa [phần 2]

Mạn Châu Sa – phần 2

châu sa 1

Author: Zinnia Reigia

Rating: T

Disclaimer: vui vẻ thay, nhân vật thuộc về chính họ, và họ nằm trong câu chuyện của mình

Pairings: Thiên Hãn – Châu Sa

Category: trọng sinh, ngược (nam) trước sủng (nam) sau, nữ mặc định được sủng, HE

Summary:

Đế vương một cõi, nhưng lại không thể giữ được người mình yêu.

Lầm lạc đến nửa đời người, đến lúc nhận ra người mình yêu mãi mãi là nàng, thì cái gì cũng đã muộn.

Hắn có thêm một lần sống lại nữa, là để dốc lòng dốc tâm mà ra sức yêu nàng, thương nàng.

Đặt nàng cùng giang sơn lên bàn cân, hắn chọn nàng.

Đặt nàng cùng Linh Nhạn lên bàn cân, đương nhiên hắn vẫn chọn nàng.

Đặt nàng… không cần đặt nữa, dẫu có đặt tính mạng hắn và tính mạng nàng, hắn vẫn nguyện chọn nàng.

Có điều, không chỉ mình hắn một lần nữa sống lại.

Mà ngay cả nàng, cũng đột ngột quay về là chính mình thuở thiếu thời.

Lại một màn rượt đuổi. Nàng xua đuổi, hắn rượt theo.

A/N:

  • Vâng, phần hai, không tránh khỏi dài, dai, dại
  • Lâu lắm mới tự tin nói rằng mình chính thức viết HE, cho cặp đôi nam nữ
  • Truyện tuyệt nhiên thuần tình ái, các chi tiết khác chỉ là gia vị cho cặp đôi
  • Một vài nhân vật sẽ không được xuất hiện, nam chính ngăn không cho xuất hiện =)))
  • Phấn khích quá, lâu lắm mới viết tình ái thuần túy

Mở đầu

Hắn đã có một đời đế vương vang dội.

Nhưng lại có một đời tình ái bi ai.

Hôm ấy trời mưa.

Thiên Hãn nhớ rất rõ trời đã mưa.

Cuộc đời hắn, trải qua biến cố, luôn luôn có mưa. Ông trời bất phục nhưng gĩ hắn đạt được, nên mới nhất quyết dùng mưa gột rửa? Cũng được, hắn chẳng màng. Dẫu sao, ông trời đã cướp của hắn đủ rồi.

Phụ hoàng, mẫu hậu, huynh đệ, lão tướng.

Hắn mất hết, cũng vào ngày mưa.

Chỉ có nàng, là hắn tự tay đánh mất.

Chỉ có nàng, là hắn không thể đổ tại ông trời đã cướp đoạt.

Mạn Châu Sa, cái tên đấy, khắc khoải ghi vào lòng hắn, vẫn đau đớn âm ỉ như ngày nào.

Dẫu hậu cung có ba ngàn giai lệ, dẫu con trai của hắn đã có đến mười hai người. Dẫu cho hắn là thiên cổ hoàng đế… dẫu cho, muôn ngàn lần dẫu cho, thì nàng, vẫn là nuối tiếc lớn nhất của cuộc đời hắn.

Không chỉ là nuối tiếc, còn là thống hận.

Nếu được, hắn muốn sống lại lần nữa. Rồi sai lầm sẽ được chữa thôi.

Nào ngờ, đến khi hắn tỉnh dậy vào một ngày đẹp trời của vương phủ mười sáu năm trước, sai lầm, lại đẻ ra sai lầm, tiếc hận, lại sinh thêm tiếc hận.

Nhưng hạnh phúc đã chạm đến tay, nào dám để thêm một lần trượt khỏi.

Châu Sa, bây giờ đến lượt ta đấu tranh.

Mở đầu

Chương 1 [Link] – Chương 2 [Link] – Chương 3 [Link]

Chương 4 [Link]Chương 5 [Link] – Chương 6 [Link]